100 Bài Giáo Lý Kinh Thánh

100 Bài Giáo Lý Kinh Thánh

(GIỜ ĐỀN TẠ CỦA GIA ĐÌNH )

Lm. Ph. Hoàng Minh Tuấn biên soạn 
(Lưu hành nội bộ) 1999

 
[BBT] Nhóm Khơi Nguồn xin chân thành cám ơn cha Hoàng Minh Tuấn cho phép đăng bài này. Xin Chúa chúc lành và tuôn đổ muôn hồng ân xuống cho cha và trong sứ vụ của cha.


Bài 41

TÍCH TRUYỆN SAMSON VÀ ĐALILA

Trích sách Thẩm phán, ch.16

Cậu Sam-son có sức khỏe như thần, ông đã nhiều phen đánh quân Phi-li-tinh thua tơi tả. Nhưng ông không làm chủ được dục tình xác thịt. Đấy là cái họa khốn làm ông tiêu tan sự nghiệp và thanh danh. Ông mê một cô gái tên là Đa-li-la. Các kẻ thù ông biết thế, lén đến tìm cô, hứa cho cô 1.100 lạng bạc nếu dụ dỗ được Sam-son nói bí quyết sức mạnh của ông. Nàng nói với Sam-son :

-  Anh có sức mạnh muôn người khôn địch, có gì có thể trói được anh ?

Sam-son đáp :

-  Cứ thử lấy bảy giây gân bò mới luyện, anh sẽ liệt.

Nàng dỗ cho Samson ngủ, lấy giây ấy trói chàng, cho quân Phi-li-tinh mai phục ở buồng trong, rồi giả vờ kêu thét :

- Bớ Sam-son, có quân thù đến !

Chỉ một cái cựa mình, Sam-son bứt tung các giây trói như người ta bứt một sợi chỉ. Sau đó, Đa-li-la trách :

- Anh lừa em, vậy anh hãy nói thật, có gì làm anh khuất phục được ?

- Lấy chão mới tinh chưa dùng vào việc gì mà trói, thì anh sẽ ra liệt nhược như mọi người bình thường.

Lần này cũng thế, Sam-son chỗi dậy, bứt tung giây chão như các sợi bấc... Ba lần như thế, Đa-li-la buồn lắm, nàng khóc lóc :

- Anh cứ lừa dối em hoài đến ba bốn lần rồi, làm sao anh nói được là anh thương em ?

Và bởi vì nàng khóc lóc, năn nỉ ngày đêm, làm ông nóng ruột phát điên lên được ; nên cuối cùng, ông đã thổ lộ sự thật về bí quyết sức mạnh của ông :

- Dao cạo đã không hề sớt qua đầu anh, vì anh là kẻ đặc hiến cho Thiên Chúa từ dạ mẹ. Nếu hớt tóc, cạo đầu anh đi, sức lực sẽ biến mất.

Đa-li-la thấy lần này chàng nói thật hết, nên đi tìm các Vương công Phi-li-tinh đến. Họ đã đến và đem theo cả số bạc. Rồi nàng khéo léo dụ dỗ chàng uống rượu thật say, ngủ trên gối nàng mê man. Tức tốc, nàng cho gọi người đến cạo trọc hết tóc trên đầu chàng, rồi la lớn :

- Sam-son, các địch thù xuất hiện, hãy coi chừng !

Sam-son bừng tỉnh, tưởng như mọi lần sẽ gỡ khỏi, nhưng ông cảm thấy mình mất hết sức, ông biết là sức lực của Thiên Chúa đã rời bỏ ông. Quân thù túm lấy ông, trói lại, khoét mắt, đem xuống ngục, bắt quay cối xay bột.

* Đó là Lời Chúa ! - Tạ ơn Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Chỉ vì bị dục tình lôi kéo, Sam-son, con người đã hai tay đánh chết sư tử, nay đành thân bại danh liệt trước một gái giang hồ. Quả đúng như có lần ta đã nói : “Thắng trăm trận mà con tim khó thắng”. Kìa xem biết bao danh thần, võ tướng đông tây kim cổ, cuối cùng cũng liệt bại trước dục tình. Người xưa nói đúng :

Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách,
Sắc bất ba đào dị nịch nhân”
.

Nghĩa là : mưa không có giây xích mà vẫn thường cột được chân khách không cho đi, sắc đẹp phụ nữ không phải phong ba bão tố mà vẫn thường làm người ta chết đuối, chết chìm.

húng ta ai cũng biết thế, mà khó có ai, khi lâm vào vòng lại tránh ra được. Chúng ta suy niệm, học hỏi ở các bài đền tạ gia đình nhiều điều khôn, điều hay ; nhưng để thực hành được, thì phải có ơn Chúa, mà muốn có ơn thì phải cầu nguyện, xin sức mạnh của Chúa ban cho. Đúng thế, song vẫn phải học hỏi, suy nghĩ, để biết các nguy hiểm, các tai hại, hầu sẽ thấy cần phải tránh hơn. Chẳng phải khi ta biết được một mối nguy đang rình rập ta cách nặng nề, ta càng trở nên cẩn thận, đề phòng và khôn ngoan hơn, càng cầu nguyện khẩn thiết hơn là nếu biết chỉ có một nguy hiểm sơ qua, nhỏ nhoi không đáng kể sao ? Và ngược lại, khi biết và nhận thức được một sự quí giá, một của báu, ta chẳng thêm thận trọng, ý tứ hơn sao?

Trong các loạt bài đền tạ này, chúng ta nhắm đến điều ấy. Kỳ này, ta tiếp tục nêu và giải vài thắc mắc thường gặp, cách riêng nơi giới trẻ. Để làm việc này, chúng ta hãy nhờ sách “Tôi có yêu một thiếu nữ” đã giới thiệu kỳ trước.

1/  Có người thắc mắc : dục tình có phải là xấu xa, là tội lỗi như thường nghe các cha giảng dạy không ?

Đáp : Dục tình và dục vọng, tự bản chất, là điều ngay lành, Chúa đã dựng nên trong người ta. Nó chỉ xấu khi ta không biết làm chủ nó, hướng dẫn nó, mà lại sử dụng nó vào việc trái luật như yêu nhau, lấy nhau ngoài vòng lễ giáo, ngoài hôn phối, sử dụng nó riêng một mình hay với người khác nhằm mục đích thỏa mãn thú tính ích kỷ, vô kỷ luật của mình. Khi các cha giảng dạy, thì ngầm hiểu là thính giả ai cũng hiểu như thế, nên không tiện mỗi lần phải phân biệt rạch ròi nữa. Câu vấn nạn và giải đáp sau đây sẽ giúp làm sáng tỏ hơn.

2/ Có bạn thắc mắc : Chúa ban cho tôi một thân xác, tôi có được thỏa mãn các ước muốn của thân xác tôi không, cũng giống như Chúa ban cho tôi thèm ăn, thèm uống, tôi được thỏa mãn đòi hỏi đói khát bằng sự ăn cho no, uống cho đã khát. Vậy Thiên Chúa đã ban cho các cơ quan sinh dục là để tôi tự do sử dụng chúng, như thế có đúng không ?

Đáp : Ta không thể coi thèm khát ăn, uống cũng giống cái thèm khát tình dục được. Vì thèm khát ăn uống là một thị dục (ta tạm dùng tiếng hơi lạ này) thuộc phạm vi cá nhân : tôi thèm ăn, tôi ăn, là để bồi bổ sức cho thân thể tôi, cá nhân tôi. Còn tình dục nó thuộc về phạm vi xã hội, nòi giống, nó được Thiên Chúa đặt trong con người để làm sứ mệnh lưu truyền nòi giống. Cho nên, khi dùng nó, phải dùng theo cái mục đích xã hội, nòi giống ấy, chứ không vì mục đích thỏa cái thèm ích kỷ cá nhân của tôi. Ai cứ thấy thèm tình dục là tự do thỏa mãn nó cho thích cái chí cá nhân, ích kỷ là làm ngoài trật tự của ý muốn Chúa định. Như thế là xấu, là tội lỗi. Chẳng hạn vấn đề thủ dâm : người làm điều ấy rõ ràng là vì thỏa thích cá nhân, nên đó là xấu, là tội. Người ấy đã sử dụng một việc dành cho mục đích xã hội, nòi giống vào một việc thỏa mãn thú riêng ích kỷ của một mình mình. Rõ ràng các khí lực Thiên Chúa để trong người mình mang những mầm truyền sinh, tạo nên sự sống mới. Đang khi ăn uống là thỏa mãn cái nhu cầu chỉ đem bồi bổ đến cho thân thể cá nhân mình mà thôi.

Để thêm sâu rộng, xin trích lược một đoạn của sách đã dẫn trên kia : “Bạn đã nói đúng khi bảo rằng dục tình tự nó không phải là tội (như ta đã giải đáp trên kia). Những ước muốn, những ý nghĩ của bạn khi thấy cô gái đẹp (hay chàng thanh niên bảnh trai, lịch sự) thì chưa phải là tội. Khi bạn cảm thấy bị thu hút, cũng chưa phải là tội. Bạn không thể tránh được sự có các dục vọng thể xác, cũng như không thể nào tránh việc phải nhìn thấy những con chim bay quanh trên đầu bạn. Nhưng chắc chắn, việc bạn phải làm là ngăn ngừa chúng đến đóng ổ trên đầu tóc của bạn”.

Lẽ dĩ nhiên, dục vọng là do Thiên Chúa tạo ra. Chúng là một tặng vật của Thiên Chúa, một trong những tặng vật quí giá nhất cho tuổi thanh xuân... Nhưng có dục vọng là một chuyện, bạn không thể vịn cớ đó mà thỏa mãn nó bất kể thế nào, mà không hướng dẫn nó hay mù quáng làm theo thúc đẩy của nó không hạn chế.

Bạn sẽ nghĩ sao về một người đứng trước một tiệm bán thịt mà lý luận như sau : “Tôi đang thấy thịt, mà tôi đang rất đói bụng. Thịt đã kích thích tính thèm ăn của tôi. Điều đó chứng tỏ rằng nó đã được tạo ra là dành cho tôi phải ăn nó. Vậy tôi có quyền phá cửa mà vào tự tiện lấy thịt để ăn”. Không ! Anh ta không có quyền làm như thế !

Đối với dục tình cũng vậy : ta có thể sử dụng nó, nhưng sử dụng đúng chỗ, đúng lúc, theo kế hoạch của Thiên Chúa. Ở trong kế hoạch đó, thì bản năng sinh dục là điều tốt, là nguồn năng lực phát sinh một sự sống mới và là yếu tố cấu tạo sự hợp nhất giữa hai vợ chồng. Nhưng ở ngoài kế hoạch và trật tự Thiên Chúa định, nó sẽ nhanh chóng biến thành những phương tiện chia rẽ, thành nguồn gốc sinh ra bạo tàn, đồi trụy và sự chết.

Bạn nên phân biệt dục vọng và yêu thương. Dục vọng giúp sự yêu thương, nhưng không luôn đồng nhất với nó. Có người làm theo dục vọng mà chẳng thực lòng yêu thương người kia chút nào. Như có cậu kia nói với bạn gái : “Anh yêu em lắm !”, và anh dụ dỗ nàng ngủ với anh, cho rằng như thế là tỏ lòng anh yêu nàng. Không đúng đâu ! Cậu kia không yêu cô gái, không hề yêu thương cô. Cậu chỉ ngủ với nàng thôi. Đó là hai việc hoàn toàn khác nhau. Cậu mê thể xác cô gái, chứ cậu chưa biết yêu là gì. Cậu ta đã trải qua một kinh nghiệm dục tình, nhưng chưa kinh nghiệm được tình yêu chân chính là gì cả. Thành ra, khi cậu nói : “Anh yêu em”, kỳ thực cậu muốn nói : “Anh muốn một chuyện, chuyện đó không phải là em, nhưng là một cái gì đó của em, như nhan sắc, thân thể em... Anh không có thì giờ chờ đợi. Anh muốn được nó ngay, không cần biết hậu quả sẽ ra thế nào, chúng ta sẽ ở đời kiếp với nhau hay không, em sẽ có thai hay không, chẳng can hệ gì đến anh. Anh chỉ muốn dùng em để thỏa mãn dục vọng của anh”.

Tất cả cử chỉ là lời nói đó trái hẳn với tình yêu, vì tình yêu thật thì muốn ban ra. Tình yêu tìm cách làm cho người kia được hạnh phúc, chớ không thu vào, là cho chính mình được mãn nguyện. Bạn đã hành động như một kẻ hoàn toàn vị kỷ. Thay vì bạn nói : “Anh yêu em”, đúng hơn bạn phải nói : “Tôi đã yêu chính tôi, vì mục đích đó, tôi lợi dụng cô gái kia”. Cô gái kia, đối với bạn, không phải là một người, vì bạn không hề chú ý đến quá khứ cũng như tương lai của cô. Bạn cũng chẳng hề chú ý đến cái gì đã xảy ra trong lòng cô, khi bạn ăn nằm với cô nữa. Nếu cô có mang thai, thì đó là việc của cô, nó có can hệ gì đến bạn đâu, và có lẽ lúc ấy bạn đã cao chạy xa bay rồi. Vậy, bạn không hề yêu cô gái đó, vì tình yêu đích thực bao hàm trách nhiệm giữa người này với người kia và cả hai trước mặt Thiên Chúa. Cái anh, cái em, nay đã thành cái chúng ta trước mặt Chúa. Mà cái “chúng ta” đó chỉ thực hiện trọng vẹn trong hôn nhân. Tình yêu chỉ có thể bộc lộ hết vẻ đẹp và tất cả sức lực, cùng trưởng thành lên trong hôn nhân mà thôi, bởi vì chỉ trong hôn nhân nó mới tìm được sự an nghỉ, sự bền bỉ và trung thành. Theo nghĩa đó, ai nói : “Hôn nhân là mồ chôn tình ái”, chỉ là một kẻ ăn xổi ở thì, muốn nếm lạc thú mà chạy trốn trách nhiệm, muốn thỏa mãn dục vọng và cảm giác mà không muốn có một tình yêu chân thực ; vì tình yêu đích thực là nghĩ đến hạnh phúc người kia, là lãnh trách nhiệm do tình yêu kết trái, là tạo một tổ ấm bền vững và trung thành cho tình yêu nở hoa.

Đó là lý do khiến bạn phải rất hạn chế, rất dè dặt khi dùng mấy chữ trọng đại là “Anh yêu em”. Bạn phải dành cho người con gái mà, sau khi cân nhắc đắn đo, tìm hiểu kỹ càng, bạn muốn cưới làm vợ vĩnh viễn.

Hôn nhân là nơi bạn sẽ sử dụng đúng chỗ các khả năng sinh dục của mình. Chúng sẽ giúp bạn yêu vợ, yêu chồng. Nếu bạn sử dụng năng lực dục tình ngoài loại tình yêu đích thực đó, là bạn đang chuẩn bị cho mình một cuộc hôn nhân vô phúc, bất hạnh.

Cả gia đình ta hãy đền tạ Chúa, vì ta đã sống theo dục vọng xác thịt ngoài đường lối Chúa dường nào !

Hôm nay, được giãi bày rõ ràng, ta cần xin Chúa giúp sức thi hành. Vì hiểu là một chuyện, làm được hay không lại là chuyện khác, cần phải có ơn Chúa cộng tác.

Tích truyện

Cưới Ti vi

Có cô nọ con nhà giàu, sắc đẹp cũng mặn mà, nhưng phải tội rất kén. Các chàng trai đến muốn hỏi cô làm vợ, bị cô đặt ra đủ thứ điều kiện. Một hôm, có anh chàng rất lịch sự đến.

Cô nói :

- Nếu anh muốn lấy tôi, thì ngoài những điều kiện thông thường như không được hút huốc, không được uống rượu, không mê cờ bạc, không cà phê..., anh còn phải biết kể chuyện có duyên, phải biết hát khi tôi muốn nghe, phải im lặng khi tôi nói, không được đi chơi đêm, về khuya... Anh có bằng lòng như thế không ?

Anh kia đáp :

- Nếu cô đòi các điều kiện như thế, thì tốt hơn, cô nên cưới lấy cái Ti vi !

-----oOo-----