Đừng Xét Việc Người
Con ơi đừng tò mò, đừng bận tâm vì những việc vô ích. Cái này cái nọ có liên quan gì tới con chứ? Chuyện có hệ gì tới con khi người này tốt, người kia xấu, hoặc người này hành động thế này, người kia nói năng thế khác?
Khơi-Nguồn.com
Đặc Sủng Thánh Linh Công Giáo
Con ơi đừng tò mò, đừng bận tâm vì những việc vô ích. Cái này cái nọ có liên quan gì tới con chứ? Chuyện có hệ gì tới con khi người này tốt, người kia xấu, hoặc người này hành động thế này, người kia nói năng thế khác?
Trong cuốn Unfinished Business (Việc Dang Dở), ông Halford Luccock có đăng một câu chuyện của Osbert Sitwell. Câu chuyện mang tên The Man Who Lost Himself (Người Đánh Mất Chính Mình).
Trong mẻ lưới cuộc đời, tôi bắt được nhiều thứ cá. Tôi buông lưới kéo lên. Rác rưởi, cá, đất sỏi, vỏ dừa. Người ngư phủ nào cũng cần ngồi nhặt cá. Ðời tôi quá bận rộn, tôi không có giờ. Tôi cần gấp gáp thả lưới. Tôi chỉ muốn kéo lên. Ðổ cá đó, xuống chợ đời tiếp tục thả. Vì đời quá nhiều người thả lưới. Tôi sợ sẽ đi về đâu cuối ngày khi chung quanh tôi có kẻ thả lưới suốt đêm.
Ông LaGuardia là thị trưởng của thành phố New York vào những năm xảy ra nạn đói tại nước Mỹ. Vào một hôm lạnh giá tháng giêng năm 1935, ông đã bãi nhiệm một vị chánh án và ngồi vào ghế chủ tọa để xét xử một phiên tòa có một không hai.
Ô Jim Johnson được giao cho việc cứu nguy một khách sạn đang trên đà suy sụp. Các người quản lý trước ông đã cố gắng nhiều nhưng không thành công. Khách sạn này đang trong tình trạng thập tử nhất sinh. Ông Jim quyết định thử thi hành một kiểu cách thật khác biệt.
Một người giầu có Millwankee có một đứa con trai duy nhất mười hai tuổi. Thường ông cho con mọi cái nó muốn. Có một điều người con ao ước hơn hết, là có một người anh em cùng lứa tuổi để chia sẻ, để cùng chơi. Người cha quyết định nuôi một bé trai nghèo nhỏ hơn con trai ông sáu tháng. Cả hai đứa trẻ đều sung sướng. Đứa con trai có bạn, đứa con nuôi có những món đồ chơi mà nó chưa bao giờ biết đến.
Vào buổi tối kia, một người cha đến dự phiên họp giữa thầy cô và phụ huynh trong một trường trung học ở Chicago. Trong bài nói chuyện của một thầy giáo, người cha này đã bật khóc nức nở.
Có hai thầy Dòng thường hay đến gốc cây trong tu viện để phì phèo điếu thuốc. Một hôm họ bàn với nhau là sẽ đi gặp cha linh hướng để hỏi ý kiến ngài về việc hút thuốc và cầu nguyện. Họ quyết định sẽ nghe theo lời khuyên bảo của cha linh hướng. Một thời gian sau, một người đã bỏ hút thuốc, còn người kia thì vẫn còn ung dung phì phèo điếu hút thuốc như trước. Lấy làm lạ người đã bỏ thuốc hỏi anh bạn mình:
Một bà đứng bên lề đường đang chờ đèn báo để sang đường. Đối diện với bà bên kia đường là một thiếu nữ khoảng 17 tuổi. Cô ta cũng đợi để sang đường. Bà không thể nào không thấy là thiếu nữ này đang khóc. Thật vậy, nỗi buồn của cô quá lớn đến nỗi cô không thèm giấu nó.
Một bạn trẻ cầu nguyện: - Lạy Cha chúng con ở trên trời...
Thiên Chúa: - Con gọi gì vậy?